Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Khi ta còn ngã vào kỷ niệm



         Khi ta còn ngã vào kỷ niệm bởi ta chẳng thế nào tìm lại được một người quan trọng đủ sức để thay thế quá khứ. Hoặc giả có được nhưng chẳng dành cho mình.
        Khi ta còn ngã vào kỷ niệm bởi ta vẫn mở cửa thế giới của mình nhưng chẳng có ai muốn bước vào hoặc có nhiều người bước vào rồi lại chẳng đọng lại trong ta một ý nghĩa nào.
        Và khi ta còn ngã vào kỷ niệm bởi ta vẫn tìm trong đống tàn tro năm cũ một chút ấm áp sưởi ấm tâm hồn những khi giá băng dù rằng có lúc sặc sụa trong đó.

        Kỷ niệm là gì mà khiến những người sống trong hiện tại lưu luyến đến thế?

        Phải chăng là những khoảnh khắc vui sướng mỉm cười nhẹ nhàng  của một thời xa xăm, là những niềm vui len lõi trong lòng  khi nhớ về ánh mắt nụ cười nào đó,là những tiếc nuối day dứt một thời khi ta từng đánh mất điều quý giá trong đời để là một khoảng trống mà chưa thể nào lấp  đầy nổi.
        Những khoảnh khắc trong đời đó lưu giữ trong tâm trí trở thành kỷ niệm.giấu đằng sau cánh cửa rêu phong của khu vườn tâm hồn. 
        Có những người chỉ nhớ về kỷ niệm khi bắt gặp một hình ảnh gợi nhớ, nhưng cũng có những người luôn chìm trong kỷ niệm, sống trong kỷ niệm xưa cũ mà không thể bước ra khỏi quá khứ.
       
        Cũng bởi thế ,những khi hiu hắt giữa dòng đời, những lúc mệt mỏi cô đơn gục ngã bên đường, ta ngã vào kỷ niệm từ xưa hiện về để ngủ một giấc bình yên không muốn thức dậy.

        Vẫn biết rằng, ai cũng có một khung trời kỷ niệm! Nhưng nếu ta mãi vương vấn với quá khứ thì tựa như ta đang ngồi trong một chiếc xe cũ tuyệt đẹp giữa con đường đầy lá thu rơi, chiếc xe ấy không thể đưa ta đi tiếp quãng đời còn lại đang chờ ta phía trước.
        Vẫn biết rằng, Kỷ niệm như chiếc chăn nệm êm ấm giữa đêm dịu ngọt ru ta một giấc ngủ binh yên khi bên ngoài đầy mưa gió, khiến ta mãi chìm trong đó chẳng muốn thức dậy dù nắng ban mai rọi qua khe cửa gọi mời. Nhưng hãy thức dậy bởi bình minh của ngày mới đang hân hoan chào đón.

        Thế nên, xếp lại kỷ niệm xưa, trân trọng cất vào một ngăn thầm kín trong ký ức nhé! Thế là bạn đã biết lưu giữ, trân trọng vùng quá khứ xa xôi nhưng không để kỷ niệm đan xen và chi phối cuộc sống hiện tại của mình. hãy để gió cuốn đi nỗi nhớ thật nhẹ nhàng tựa như cánh hoa bồ công anh bay về nơi xa lắm.

2 nhận xét:

  1. Chỗ này chỉ để lưu bài viết thôi phải kg?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chỗ này tạo cảm hứng cho anh viết và lưu giữ cảm xúc.cũng đâu có bao người biết đến nó đâu

      Xóa